Câu chuyện bé Chăm [Tiếng Việt 2 – năm 1985]

Câu chuyện bé Chăm

Câu chuyện bé Chăm

Câu chuyện bé Chăm của tác giả Trúc Mai giống như lời nhắc nhở nhẹ nhàng các bạn nhỏ làm việc gì cũng phải đến nơi đến chốn, mới không phí công vô ích.

Đây là câu chuyện rất hay, mang ý nghĩa giáo dục cao, được đưa vào giảng dạy trong SGK Tiếng Việt lớp 2 (năm 1985) nên gắn liền với kỷ niệm của tuổi thơ thế hệ 8X.

Bé Chăm rất chăm làm nhưng cũng mau chán việc. Làm việc này chưa xong, em lại bỏ dở để làm việc khác.

Mới quét xong nửa cái sân, em lại lấy sách ra đọc. Bài học thuộc lòng mới thuộc nửa chừng, em lại lấy vở ra để tập chép.

Bố em thường khuyên răn em, nhưng bé Chăm vẫn chưa sửa chữa được.

Một hôm, bố dẫn Chăm đến bác thợ may ở trong làng để may một bộ quần áo mới. Chăm thích quá vì sắp có bộ quần áo đẹp để mặc Tết. Một ngày, hai ngày và ngày thứ ba, Chăm đến lấy quần áo mới. Nhưng bác thợ may chỉ may xong nửa cái áo và nửa cái quần. Bác bảo Chăm cứ thế mặc vào xem sao.

Chăm mặc thử bộ quần áo làm cho mọi người bò lăn ra cười. Chăm bực tức nói:

– Thế bác hãy may xong cái áo cho cháu đã có được không? Bác làm thế thành ra chẳng cái nào xong hẳn cả!

Bác thợ nghiêm trang bảo: “Cháu nói đúng, làm việc gì cũng phải làm đến nơi đến chốn mới khỏi phí công vô ích”.

Câu chuyện bé Chăm – Trúc Mai kể
Nguồn: SGK Tiếng Việt 2, tập 2, trang 37, NXB Giáo dục – 1985