Thưa cô, tự nhiên nó như thế đấy ạ! [Truyện thiếu nhi]

Thưa cô, tự nhiên nó như thế đấy ạ!

Câu chuyện Thưa cô, tự nhiên nó như thế đấy ạ!

Thưa cô, tự nhiên nó như thế đấy ạ! là câu chuyện giáo dục các bạn nhỏ phải có ý thức học tập đúng đắn trên lớp và thái độ tôn trọng với bạn bè, thầy cô.

Khướu là một cậu học sinh lém lỉnh [1]. Trong lớp, lẽ ra ngồi nghe cô giáo giảng bài và chăm chú theo dõi cô viết trên bảng thì cậu bé hết quay sang bên phải lại xoay sang trai ba hoa [2] chuyện trò với bạn. Thực ra các bạn xung quanh bị cậu ta quấy rầy [3] cũng chẳng thích thú gì, vì nhiều lần có bạn đã bị cô giáo phê bình “lây” [4].

Hôm ấy, ngồi ở lớp, Khướu quen tính, lại tán chuyện với bạn khá ồn ào. Nhắc mãi không được, cô giáo buộc phải tạm dừng việc giảng bài chung cho cả lớp để dành riêng cho cậu bé một bài học thật là thú vị.

Cô hỏi:

– Khướu, em có mấy cái tai?

– Thưa cô, em có hai cái tai.

– Em có mấy con mắt?

– Thưa cô, em có hai con mắt.

– Thế em có mấy cái miệng?

– Thưa cô, em chỉ có một cái miệng.

Cô lại hỏi:

– Thế tại sao em chỉ có một cái miệng mà lại có những hai cái tai và hai con mắt?

Khướu lúng túng:

– Thưa cô… em không biết ạ!… À, thưa cô, tại… tự nhiên nó như thế đấy ạ!

Cả lớp bỗng cười rộn [5] lên làm Khướu đỏ bừng cả mặt. Nhưng cô giáo vẫn ôn tồn:

– Em cứ nghĩ kỹ xem!… Thế cô hỏi nhé! Người ta có mắt để làm gì nhỉ?

– Thưa cô, để nhìn ạ!

– Thế tai?

– Thưa cô, tai để nghe ạ!

– Còn miệng?

– Thưa cô… để nói ạ!

Cô giáo mỉm cười:

– Thế đấy nhé! Nếu người ta có những hai cái tai để nghe, hai con mắt để nhìn, mà chỉ có một cái miệng để nói, như vậy có nghĩa là em phải dùng mắt hai lần dể nhìn, dùng tai hai lần để nghe, mà chỉ nên dùng cái miệng có một lần để nói thôi đấy nhé! Có đung không nào?

Khướu bỗng thẹn thùng [6] cúi đầu xuống, mặt càng đỏ nhừ lên. Cậu ta lúng túng [7]:

– Thưa cô… em xin hứu với cô… từ nay em không nói chuyện nữa ạ!

Câu chuyện Thưa cô, tự nhiên nó như thế đấy ạ! – TruyenDanGian.Com –
Quý Thanh kể – Phỏng theo truyện vui nước ngoài
Nguồn: Kể chuyện 2, trang 38, NXB Giáo dục – 1982

Chú giải trong câu chuyện

  1. Lém lỉnh: hay nói và nói với vẻ tinh ranh, đùa bỡn.
  2. Ba hoa: nói nhiều và nói bừa bãi, thiếu suy nghĩ chín chắn.
  3. Quấy rầy: làm phiền người khác, làm cho người khác mất yên ổn và khó chịu.
  4. “Lây”: ý nói bị cô giáo phê bình cùng với người đã làm cho mình cũng mắc khuyết điểm chung với họ.
  5. Cười rộn: cười ồn ào, vui vẻ vì không nén được.
  6. Thẹn thùng: ngượng ngịu trước mọi người.
  7. Lúng túng: nói ấp úng không rõ, không gãy gọn.

Ý nghĩa của truyện Thưa cô, tự nhiên nó như thế đấy ạ!

Đây là một truyện vui được phỏng lại theo một câu chuyện của nước ngoài, có ý giáo dục thiết thực và sinh động đối với các bạn học sinh nhỏ tuổi trong vấn đề xác định thái độ học tập đúng đắn cần phải có ở trên lớp, cũng như ý thức giữ gìn kỷ luật chung, ý thức tôn trọng bạn bè và thầy cô giáo, không quấy rầy mọi người trong giờ học trên lớp.

Thái độ đúng trong việc học tập của các bạn học sinh trên lớp, đó là: dùng hai tai để chăm chú nghe cô giáo giảng bài và dùng đôi mắt để chăm chú theo dõi bài học trên bảng, đó là nhiệm vụ chính; ngoài ra, chỉ được phép dùng miệng để nói, để trả lời khi cô giáo hỏi. Có như vậy mới đem lại kết quả học tập tốt cho bản thân mình và cho tất cả các bạn khác trong lớp.

Câu hỏi thử thách các bạn nhỏ

  1. Trong câu chuyện “Thưa cô, tự nhiên nó như thế đấy ạ!” Khướu có tính xấu gì? Thái độ của Khướu trong giờ học trên lớp ra sao?
  2. Hôm ấy ở lớp xảy ra sự việc gì? Thoạt đầu cô giáo hỏi Khướu những điều gì? Sau đó cô hỏi điều gì làm cho Khướu lúng túng?
  3. Cô đã chuyển sang hỏi những điều gì khác để Khướu tiếp tục trả lời được? Từ đó, cô đã rút ra bài học gì bổ ích cho Khướu?
  4. Bài học của cô giáo đã có tác dụng đối với Khướu ra sao?

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *